Mời nghe thơ phổ nhạc ‘Thầy Vẫn Còn Đó’/ TK Vĩnh Hữu
Chùa xưa trên núi cũ / Đường về tận hư không / Hay về nơi Linh Thứu / Chữ buông xuống bụi hồng? Continue reading Mời nghe thơ phổ nhạc ‘Thầy Vẫn Còn Đó’/ TK Vĩnh Hữu
Chùa xưa trên núi cũ / Đường về tận hư không / Hay về nơi Linh Thứu / Chữ buông xuống bụi hồng? Continue reading Mời nghe thơ phổ nhạc ‘Thầy Vẫn Còn Đó’/ TK Vĩnh Hữu
Hôm nay vào trước cổng Chùa / Nhận cành hoa trắng cài lên áo mình / Tâm hương một nén ân tình / Kính dâng Cha Mẹ muôn phần nhớ thương! Continue reading Mời Nghe Thơ Phổ Nhạc ‘Vu Lan Nhớ Mẹ Cha’
Cứ tưởng Bùi Kha hầm hố, cứng rắn như những bài viết của ông … nhưng không. Lễ tưởng niệm ông tại chùa Việt Nam, Los Angeles như một bản giao hưởng nhẹ nhàng đầy kịch tính với nhiều cung bậc của kẻ sĩ trong xã hội đầy rẫy những vết hằn bẻ cong lịch sử. Continue reading Sa Di Trung Kiên-Bùi Kha (Bùi Hồng Quang)/ Thầy Nẫu
Khi viết những dòng chữ nầy là tôi đã đi qua thời gian mười ngày mà mỗi ngày trở về nhà tôi đều phải đi ra ngoài, vội vàng chạy lại thăm hồ cá, xem Hermès còn đó hay đã ra đi… Nỗi đau của tôi có lẽ tăng theo tỷ lệ thuận với sự khổ thể chất của Hermès. Mặc dù đã trải qua năm lần việc “từ bỏ cõi tạm” của người thân… Continue reading Một Chuyện Chưa Có Hồi Kết/ Phổ Vân
Ngàn dặm xa đón bóng / Hướng về cõi siêu phương / Nguyện đắp y xuống tóc / Theo nẻo sáng diệu thường / Cùng năm trăm cung nữ / Cầu giải thoát khổ đau / Theo bước chân Điều Ngự / Quy kính Đạo nhiệm mầu. Continue reading Đức Thánh Tổ Ni/ Thơ Tâm Không Vĩnh Hữu
Hôm đó vừa vào chánh điện thì tôi đã cảm thấy một bầu không khí khác thường. Lạ vì mọi người đang tụm năm, tụm ba nói chuyện xì xào, bàn tán nho nhỏ một chuyện gì đó. Mọi lần thì vài chục vị liên hữu ngồi yên, miệng lâm râm niệm Phật, hoặc nhắm mắt tĩnh tâm chờ đến giờ cộng tu niệm Phật với thầy suốt mấy giờ đồng hồ. Theo thói quen, tôi quỳ trên tọa cụ ngắm các tôn tượng, bình bông, bỗng nghe mấy mẩu đối thoại nho nhỏ ở sau lưng, nhỏ nhưng rõ, rõ nhất là mấy tiếng “vô thường, vô thường.” Continue reading Một Tiếng Cười Niệm Phật Vừa Vãng Sanh/ Hoàng Mai Đạt
Tưởng niệm Sa-di Bồ-tát Giới Thích Trung Kiên, thế danh Bùi Hồng Quang. Hai đức tính của anh Hồng Quang mà nhìn bề ngoài thì có vẻ trái ngược nhau nhưng thật ra lại bổ túc cho nhau. Đó là lối sống bình dị, đơn giản và tằn tiện. Anh Hồng Quang không hề xài phung phí tiền bạc. Anh có dư sức để mua một chiếc xe mới để chạy, nhưng không, anh cứ lái chiếc xe truck cũ mèm đi khắp nơi. Ngược lại, tầm nhìn của anh thì rất rộng lớn và khoáng đạt. Việc anh sáng lập hội từ thiện Giao Điểm để cứu giúp người nghèo và đặc biệt tài trợ giáo dục cho các em nhà nghèo, và mở ra tạp chí Giao Điểm để soi sáng lịch sử, phát huy học thuật là những minh chứng cụ thể cho tầm nhìn rộng lớn của anh Hồng Quang. Continue reading Người Đi Dấu Vết Còn Đọng Nơi Sân Chùa/ Huỳnh Kim Quang
Từ trang giới thiệu một cuộc triển lãm có tên Vishnu’s Cosmic Ocean, tôi đã xem được một phim rất ngắn, rất đặc biệt, không hẳn là phim tài liệu mà cũng không hẳn là phim giải trí/nghệ thuật, mà nó nằm đâu đó chung chung không rõ ràng ở giữa hai loại phim này. Nghĩa là loại phim mà tôi rất thích! Continue reading Giới Thiệu Phim ‘Awkun’
Như vậy, tinh tấn trong Kinh Pháp Cú không phải là sự chạy đua với thời gian, mà là nghệ thuật sống tỉnh thức trong từng khoảnh khắc. Dù hành giả tiếp cận giáo pháp qua văn bản Pāli của truyền thống Nam Truyền hay qua các bản dịch Hán Tạng của truyền thống Bắc Truyền, điểm gặp gỡ quan trọng vẫn là sự tự thân tu tập và chuyển hóa. Continue reading Dấu Ấn Tinh Tấn Qua Kinh Pháp Cú Nam Truyền Và Bắc Truyền/ Nguyễn Minh Thuận
Tác phẩm này không nhằm thay thế việc trì tụng Kinh Địa Tạng theo nghi thức truyền thống trong chùa. Đây chỉ là một nỗ lực dùng âm nhạc để diễn tả một phần tinh thần và ý nghĩa sâu xa của kinh, với hy vọng giúp người nghe – nhất là những Phật tử chưa quen đọc tụng kinh điển – có thêm một cánh cửa nhẹ nhàng để đến gần hơn với lời Phật dạy. Continue reading Mời Nghe Nhạc Phẩm ‘Trường Ca Kinh Địa Tạng’ Của Võ Tá Hân