Con Ếch Học Tu/ Chơn Hiền Tuệ

Năm nay có duyên được học giáo lý, kinh luật và cách thức tu tập, được hướng dẫn đạo đức, cách ứng xử, và được truyền đạt kinh nghiệm thực tế trong đời sống tu hành nên tôi gắng nhớ, gắng học một vài điều ấn tượng, có điều thì đã được nghe nhưng có một số rất căn bản mà sao tôi chưa nghe biết tới! Đúng là Phật tử “tài tử” mấy lâu nay tiếng là đi chùa nhưng thật ra là “ếch ngồi đáy giếng!” Continue reading Con Ếch Học Tu/ Chơn Hiền Tuệ

Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh/ Tâm Không Vĩnh Hữu

Mùa Báo Hiếu. Tấm lòng hiếu hạnh đó đâu đòi hỏi phải được biểu lộ bằng ngọc ngà châu báu chất đầy mâm, sơn hào hải vị bày tràn bàn, hay tiền vun bạc đống dâng lên cho cha mẹ vui sướng? Lòng hiếu hạnh chân thành là được, chỉ cần chân thành là quý rồi, nghĩa là phải tưởng nghĩ đến công cha nghĩa mẹ bằng trái tim thổn thức và tấm lòng biết ơn thật sự, không phải bằng sự hào nhoáng mang tính hình thức, hay thủ tục. Continue reading Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh/ Tâm Không Vĩnh Hữu

Một Sự Vật, Vạn Cách Nhìn/ Đào Văn Bình

Bạn cứ thử kết hôn và về sống với họ xem sao. Đức Phật đã dạy rằng, nữ sắc là sợi giây cột buộc con người ghê gớm nhất. Chính cái lòng ngưỡng mộ, mê đắm sắc đẹp, đã biến bạn thành tù nhân của con người đó. Không những là tù nhân mà bạn còn trở thành nô lệ cho sắc đẹp ấy. Sắc đẹp đó sẽ sai khiến bạn làm bất cứ chuyện gì trên cõi đời này. Continue reading Một Sự Vật, Vạn Cách Nhìn/ Đào Văn Bình

Nhật Ký Chuyến Thăm Việt Nam Của Lê Đin, Bài 2: Thấp Thoáng Chùa Làng

Bước vào chánh điện, chúng tôi được hai tín nữ Phật tử đang làm công quả ở chùa bước ra tiếp. Người con anh A giới thiệu tôi là Việt kiều bên Mỹ mới về nước, hiện đang ở trong làng, xin vào viếng cảnh chùa. Họ rót nước trà mời chúng tôi rồi kể cho tôi nghe về sự tích của chùa. Chùa tên là Thanh Trước, đã có từ lâu, nhưng được trùng tu lại chỉ có một lần cách đây 75 năm. Continue reading Nhật Ký Chuyến Thăm Việt Nam Của Lê Đin, Bài 2: Thấp Thoáng Chùa Làng

Nhật Ký Chuyến Thăm Việt Nam Của Lê Đin, Bài 1: Miễu Nổi Ở Sài Gòn

Trời bắt đầu tạnh mưa. Chung quanh Miễu, cỏ lau sậy mọc rợp cả lối đi. Từ trong bóng tối chị bạn dẫn tôi bước ra ngoài, về phía trước Miễu, trong ánh sáng dịu dàng của mặt trời vừa ló dạng, hình ảnh đầu tiên tôi thấy, hiển hiện ra thật kỳ diệu, là một bức tượng Quán Thế Âm Bồ Tát, làm bằng đá trắng, đứng ở đầu gò, quay nhìn ra phía nguồn sông. Trước cảnh sông nước mênh mông, và dưới chân Quán Thế Âm Bồ Tát, ánh mắt đầy từ bi cho tất cả sinh linh, tôi bỗng cảm thấy một niềm an lạc khó tả. Continue reading Nhật Ký Chuyến Thăm Việt Nam Của Lê Đin, Bài 1: Miễu Nổi Ở Sài Gòn

Tại Sao Thế Giới Bất An?/ Nhuận Hùng

Thế giới này gần giống như một chảo lửa khổng lồ đang sôi sùng sục. Ngọn lửa chiến tranh khó mà dừng lại. Đã vậy nhằm vào năm “Xích Mã – Hồng Dương”. Hai năm liền 2026 và 2027 là cực thịnh về Hỏa. Phải chăng ngọn lửa chiến tranh càng lúc càng leo thang, khiến cho tất cả người dân trên thế giới rơi vào cảnh dầu-xăng leo thang, kinh tế chật vật, sinh hoạt hằng ngày trở nên khốn đốn. Continue reading Tại Sao Thế Giới Bất An?/ Nhuận Hùng

Xuân Này Hãy Sống Với Năm Điều Quán Tưởng Mỗi Ngày/ Hoàng Mai Đạt

Nghe năm điều đó xong thì thấy cuộc đời sao mà… buồn quá, chán ghê nơi. Nhưng buồn là buồn đối với người chưa tu; còn biết tu thì thấy đó là niềm vui, vui vì hiểu đó sự thật, biết đó chính là con đường đưa đến sự giải thoát, hay ít ra một cuộc sống có ý nghĩa. Continue reading Xuân Này Hãy Sống Với Năm Điều Quán Tưởng Mỗi Ngày/ Hoàng Mai Đạt

Lan Man Về ‘Xích Mã – Hồng Dương’/ Thích Nhuận Hùng

Khi Bính gặp Ngọ, chúng ta có một sự cộng hưởng khủng khiếp của sức nóng, tốc độ và sự lan tỏa. Đây là hình ảnh của một trận đại hỏa hoạn hoặc một nguồn năng lượng không thể kìm nén, sẵn sàng thiêu rụi mọi rào cản. Năm Ngọ nào cũng nghe bàn tán hai câu sấm của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm: Mã đề, Dương cước, anh hùng tận
Thân / Dậu niên lai kiến thái bình. Continue reading Lan Man Về ‘Xích Mã – Hồng Dương’/ Thích Nhuận Hùng

Trăng Mờ Miền Quê/ Thích Nhuận Hùng

À thì ra đó là giấc mộng mà thôi, nếu nói rõ thì cuộc đời lắm nổi gian truân, bao phen thăng  trầm nổi trôi. Hồi ức năm tháng đã qua, có mấy ai nhớ lại bài hát này không nhỉ? Riêng tôi còn nhớ trong những năm tháng điêu linh khói lửa tại quê nhà trước năm 1975. Bài hát đã được phổ biến, nhiều người cũng đã từng nghe. Continue reading Trăng Mờ Miền Quê/ Thích Nhuận Hùng

Xóa, Một Món Quà Cho Quá Khứ/ Hoàng Mai Đạt

Rồi từ mùa hè qua, tôi bước qua giai đoạn bỏ bớt thư từ và hình ảnh lưu trữ. Bước xóa quá khứ này coi bộ khó hơn bỏ sách rất nhiều. Thư của người thân từ mấy chục năm trước, thư của văn hữu, kể cả những tờ giấy đã ngã màu và còn mực in thủ bút của các cây viết từng lừng danh một thời. Rồi hình ảnh. Mấy chục năm sống bằng nghề viết tin đã cho tôi cơ hội được chụp chung ảnh với các nhân vật, viên chức nổi tiếng. Nay phải xóa ảnh trong máy điện toán. Delete. Delete. Continue reading Xóa, Một Món Quà Cho Quá Khứ/ Hoàng Mai Đạt