Tâm Xuân/ Vĩnh Hảo
Tất cả chỉ từ một tâm. Tâm vẽ nên nỗi thống khổ và niềm hoan lạc của trần gian. Khi tâm định, mọi thứ sẽ định. Tâm an, thế giới sẽ an. Tâm xuân, sông núi biển trời sẽ ngập tràn hương sắc xuân. Continue reading Tâm Xuân/ Vĩnh Hảo
Tất cả chỉ từ một tâm. Tâm vẽ nên nỗi thống khổ và niềm hoan lạc của trần gian. Khi tâm định, mọi thứ sẽ định. Tâm an, thế giới sẽ an. Tâm xuân, sông núi biển trời sẽ ngập tràn hương sắc xuân. Continue reading Tâm Xuân/ Vĩnh Hảo
Quán sát bản chất của thời gian là để giải thoát tri kiến, vượt khỏi những buộc ràng của vọng chấp si mê, đạt được niềm an vui tĩnh tại nội tâm giữa một thế giới biến động, bất an, bất toàn. Continue reading Ước Hẹn Ngày Mới/ Vĩnh Hảo
Bài TÂM NGUYÊN Những câu hát mở đầu cho ca khúc “Bà Tôi” của nhạc sĩ Phương Uyên được cất lên bởi tiếng hát đầy nhớ thương của chính tác giả trong một buổi sáng cuối thu trong trẻo làm tôi không kìm được sự xúc động: “Ngày còn thơ vẫn hay loanh quanh bên bà tôi, lắng nghe bên tai giáo điều, tình thương … Continue reading Lời Tạ Ơn Muộn Màng/ Tâm Nguyên
Cậu là người tiên phong vung những nhát búa đầu tiên đập phá miếu mả, đền đài trong xóm. Gạch ngói bể tan cùng với các bát hương đổ vỡ tung tóe cứ như xương thịt người nhòe nhoẹt trên nền đất nát. Continue reading Câu Chuyện Quả Báo Của Một Người
Rồi một sớm mai ngước nhìn lên cao, thử tìm dấu vết của cụm mây đi ngang vầng trăng sáng đêm qua: không gì để lại trên vòm trời mênh mông. Continue reading Đường Mây Bay
Photo: TriLe Media / Pixabay Bài VĨNH HẢO Bên cửa sổ, tia nắng chiều thu len vào. Gió mơn man rung nhẹ lá cây vườn ngoài. Lá vàng lá xanh cùng phơi mình quanh cội cây già. Mùi cỏ thơm dìu dịu gây nỗi nhớ bâng quơ. Tiếng vĩ cầm du dương đâu đó dìu dặt đưa hồn về cảnh cũ quê xưa. Cảnh cũ … Continue reading Cảm hoài từ những cơn mưa
Bài THẦY NGUYÊN NGUYỆN Hôm nay, thứ Năm, 16 tháng 9, 2021, lúc 6 giờ 30 sáng, ngồi ăn breakfast với Bobby. Món điểm tâm là cơm chiên theo truyền thống Việt Nam. Vừa niệm Phật xong, Nguyên Nguyện và Bobby bắt đầu dùng. Bobby vừa ăn xong miếng cơm đầu tiên, bỗng nhiên ông nấc lên liên tục, nước mắt chảy ra từng giọt, … Continue reading Một Phen Thất Kinh Hồn Vía/ Nguyên Nguyện
Gương mặt đầm đìa mồ hôi của chị làm tôi muốn mua hết mãng cầu trong cái giỏ ọp ẹp được cột phía sau chiếc xe đạp không thể nào cũ hơn. Niềm vui bán được nhiều có lẽ đã làm chị quên đi sự mệt nhọc dưới cái nắng Sài Thành. Continue reading Những Trái Mãng Cầu Nơi Góc Phố/ Tâm Nguyên
Cái chết đến nhanh, như lá thu rơi xuống thềm chỉ qua một cơn gió nhẹ — nhanh đến nỗi người ở lại không kịp rơi nước mắt, nhanh đến nỗi chưa kịp khóc người thân ra đi thì đã đến lượt mình phải lìa xa cõi thế này. Continue reading Không Ai Đứng Một Mình/ Vĩnh Hảo
HOÀNG MAI ĐẠT. Chiếc máy niệm Phật vẫn phát đều đặn âm thanh “A Di Đà Phật” từ góc sân kín đáo, rậm bóng mát. Vậy là người mặt trời không đến hôm nay, chắc hôm khác, không người này thì cũng người kia, cũng đều là người mặt trời. Continue reading Người Mặt Trời/ Hoàng Mai Đạt