Vết thương cuối cùng/ Sư Giác Nguyên

Thiện ác đều là nhân sinh tử, có lên sống mãn kiếp rồi cũng lọt xuống trở về đơn vị gốc. Gốc là nơi không cần nỗ lực mình vẫn có mặt. Thiện vẫn đáng chán vì nó cho mình quả lành tái sanh ở cõi vui, sống hết trên đó cũng trở về đơn vị gốc. Continue reading Vết thương cuối cùng/ Sư Giác Nguyên

Good morning, có người vừa từ giã cõi đời!/ Hoàng Mai Đạt

HOÀNG MAI ĐẠT. Bởi luật nhân quả, vì tôi đã tự cắt sợi dây với các bạn văn, nên khi hay tin chị lâm bệnh và đang hôn mê, tôi không tìm được một ai có thể nói cho tôi biết thêm về tình trạng sức khỏe của chị. Những số điện thoại quen trước đây đều không có người hồi đáp, nên cuối cùng tôi cũng nghe tin chị ra đi qua truyền thông đại chúng như hầu hết thần dân ở chốn Bolsa này. Continue reading Good morning, có người vừa từ giã cõi đời!/ Hoàng Mai Đạt

Duyên lớn có thể chuyển nghiệp, duyên nhỏ không chuyển được nghiệp

Bài Thiện Quả ĐÀO VĂN BÌNH Có một câu hỏi ngàn năm trước người ta đã đặt mà chưa có lời giải đáp thỏa đáng đó là “Tại sao tôi xấu, tôi nghèo, tại sao cuộc đời của tôi như thế này?” Các đạo thờ thần nói rằng đó là ý chỉ của Thượng Đế. Còn Đông Phương trước khi có Đạo Phật du nhập … Continue reading Duyên lớn có thể chuyển nghiệp, duyên nhỏ không chuyển được nghiệp

Kinh cho người bệnh nặng và cận tử

Bài NGUYÊN GIÁC Bài viết này có chủ đề về các pháp thực dụng cho người bệnh nặng, hay đang nằm trên giường cận tử. Trong tình hình dịch bệnh hiện nay, nhiều nơi tại Việt Nam đang phong tỏa và cách ly. Riêng tại Sài Gòn vào đầu tháng 7/2021 đã có 636 điểm phong tỏa, nghĩa là cả nước có cả ngàn điểm … Continue reading Kinh cho người bệnh nặng và cận tử

Tịnh tu nhập thất

‘Không có một lý do nào khác khiến ta phải đi công phu, chỉ vì ta thấy không có gì đáng làm hơn là tu tập, là công phu, là hành thiền mà thôi. Chỉ nghĩ như vậy cũng đã đủ.’ Bài SƯ BÀ TENZIN PALMOGiác Anh chuyển ngữ Tất cả những pháp môn tu chỉ nhằm chuyển hóa tâm thức, vì chỉ có chuyển … Continue reading Tịnh tu nhập thất

Kinh Subha

Lời giảng của SƯ GIÁC NGUYÊN Subha (Tu-bà) là con ông triệu phú Todeyya. Người Ấn Độ thời đó có tục lệ là đôi khi gọi tên ai đó bằng tên cha mẹ đặt rồi cộng với cái tên của cha hoặc của mẹ. Ví dụ ngài Xá Lợi Phất tên là Upatissa nhưng ngài cũng có tên là Sariputta, nghĩa là con của bà … Continue reading Kinh Subha

Vô thường và cái chết

DALAI LAMA. Trước khi chết, hãy gắng tu cho khéo. Người tu giỏi là người chết với tâm an lạc hạnh phúc. Người tu khá là người chết với lòng tự tin. Người tu trung bình là người chết không hối tiếc. Nếu trước thềm cửa tử, quí vị có được lòng tự tín nói với thân nhân rằng khi lìa đời quí vị không cần ai hộ niệm vì đã biết tận lực tu hành, chẳng phải tốt lắm sao? Continue reading Vô thường và cái chết

Mười con nhạn trắng về tha

Bài NGUYÊN GIÁC Bài này được viết để nói chuyện về thơ và đạo. Người viết không có thẩm quyền về thơ lẫn đạo, do vậy chỉ làm một góp ý bên lề, để thêm ý thơ cho giấy mực. Phần chính là để vâng lời nhà văn Đỗ Hồng Ngọc, một người đàn anh trong giới học Phật, dặn là “Hải cho một lời … Continue reading Mười con nhạn trắng về tha

Nhớ về Bố

Bài THẦY NGUYÊN NGUYỆN Hôm nay ngày 23 tháng Ba Âm Lịch, cũng là ngày mà gần 40 năm, Bố rời chúng con ra đi vĩnh viễn về với cát bụi, thời gian thoát ẩn thoát hiện, giờ con cũng đã gần 60. Sau 1975 nhà chuyển từ Nha Trang về Thị Xã Tuy Hòa. Trong môi trường xã hội mới, ai cũng khổ, cái … Continue reading Nhớ về Bố

Con châu chấu ở cạnh garage/ Hoàng Mai Đạt

HOÀNG MAI ĐẠT. Ngày ngày tôi vẫn tưới nước cho cây cúc, sẵn dịp thăm con châu chấu. Đến một ngày kia vào đầu tháng Chín, một buổi sáng ra thăm thì không thấy nó trong chậu, nhìn hoài chờ nó ẩn hiện mà không thấy bóng dáng nó đâu, lòng hơi buồn thì chợt thấy con châu chấu đang đậu trên cổng sắt hướng ra ngoài đường cách chậu mấy thước. Continue reading Con châu chấu ở cạnh garage/ Hoàng Mai Đạt