Đọc Thơ Vĩnh Hảo – Gã cùng tử an nhiên ‘phiêu bồng’

Bài TÂM THƯỜNG ĐỊNH Vĩnh Hảo, vốn dĩ là một nhà văn đa tài, từ cuối thập niên 1980’s với những những tác phẩm mà chúng tôi ưa thích như: Thiên Thần Quét Lá (tập truyện), Núi Xanh Mây Hồng (truyện dài), Cởi Trói tập I & II (truyện dài), và Mẹ, Quê Hương và Nước Mắt (tập truyện), v.v.. Ngoài ra, ông là một … Continue reading Đọc Thơ Vĩnh Hảo – Gã cùng tử an nhiên ‘phiêu bồng’

Bọt nước

Thơ NGUYỄN ĐỨC SƠN Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươiNhìn trước nhìn sau thấy rõ ràngNhững người đi trước sầu đeo nặngNhững người đi sau sầu không tan Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươiThấy hay hay nhưng làm sao cườiNhư chuyện lớn lên rồi có vợCuối đời về đất lạnh nằm xuôi Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươiThấy vắng … Continue reading Bọt nước

Nếu em nhớ

TT THÍCH BỬU CHÁNH Nếu em nhớ nhân gian là quán trọ,Một hôm nào trở gót bước đi xa,Em sẽ sống cõi lòng luôn rộng mở,Như bình minh trải nắng đẹp chan hoà. Nếu em nhớ ngày vui qua rất vội,Tắt nụ cười đêm tối chợt vây quanh,Sẽ nhìn lại sống cuộc đời nông nỗi,Vén mây mù ngước mặt với trời xanh. Trôi năm tháng … Continue reading Nếu em nhớ

Người về/ Vĩnh Hảo

(thơ Vĩnh Hảo kính dâng Thầy Tuệ Sỹ nhân mùa Phật Đản) Trời rạng muôn phương với trăng saoĐất rung bảy lần cùng núi rừngNgười về rực rỡ vườn tuệ giácThiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương. Trần gian thống khổ bao đời kiếpBảy bước đơm hoa mở đường vềTrí tuệ xua tan ngàn năm tốiTừ bi trải rộng vạn nẻo mê. Thị hiện đi … Continue reading Người về/ Vĩnh Hảo

Dựng Lập/ Tiểu Lục Thần Phong

Am Thị Nại những đêm trường dựng lậpLau lách gầy ôm ấp lấy quê hươngGóc đồi hoang lồng lộng khắp mười phươngBậc đại sĩ đã lên đường từ thuở Chống gậy trúc vén mây mờ mở cõiĐời hoang vu đơn độc lối đi vềThao thức vì cơn cuồng vọng u mêThuyền đạo pháp giữa bốn bề sóng gió Ngày trường sơn đêm lại dẫm hoàng … Continue reading Dựng Lập/ Tiểu Lục Thần Phong

Corona Ảo Mộng/ Nguyên Đạt

Vũ trụ huyễn sáng như mơ,Những chân trời viễn ảo xa mờ,Nhân sinh sao vói tớiBận đời thường năm tháng mãi xoay vần…Chuyện lợi danh, danh lợi quá mong manh,Corona đến thế giới bàng hoàng mờ mịt…Việc uống ăn rối rắm các nẻo đường;Rộn ràng hơn lo đói, lo no;Người khá giả uống ăn trông nhẹ lắmMà lợi danh, danh lợi mệt đôi đường;Đường ngũ … Continue reading Corona Ảo Mộng/ Nguyên Đạt

Đời Là Huyễn Mộng/ Đào Văn Bình

Thơ THIỆN QUẢ ĐÀO VĂN BÌNH Bạn ơi, Cuộc đời này là hai dòng xuôi ngược.Kẻ ước mơ làm công nương hoàng tử.Thế nhưng công nương hoàng tử lại chán bỏ hoàng cung.Vì ở hoàng cung giống như nhà tù bó rọ.Kẻ ước mơ trở thành tỷ phú.Nhưng rồi có ông tỷ phú lại bỏ đi tu.Kẻ muốn trở thành người mẫu nổi danh lấy … Continue reading Đời Là Huyễn Mộng/ Đào Văn Bình

Thơ TK Giác Biên

Sắc không Thật tướng tâm ngộ,Duyên nghịch tánh không,Tự giác giác tha,Từ bi hỷ xã.Vạn pháp đều không,Lên đường duyên hoá,Vạn pháp giai không,Nhơn duyên như huyễn.Ta đi trong giấc mộng,Có sắc lại không sắc,Phương tiện chỉ cho người,Mộng sắc phải lìa sắc. Bước núi rừng Từng bước chân nhẹ nhàng,Thân bước tướng khinh an,Muốn bước qua sanh tử,Phải bước lìa dục tham, Bước tháng … Continue reading Thơ TK Giác Biên