Người về/ Vĩnh Hảo

(thơ Vĩnh Hảo kính dâng Thầy Tuệ Sỹ nhân mùa Phật Đản) Trời rạng muôn phương với trăng saoĐất rung bảy lần cùng núi rừngNgười về rực rỡ vườn tuệ giácThiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương. Trần gian thống khổ bao đời kiếpBảy bước đơm hoa mở đường vềTrí tuệ xua tan ngàn năm tốiTừ bi trải rộng vạn nẻo mê. Thị hiện đi … Continue reading Người về/ Vĩnh Hảo

Dựng Lập/ Tiểu Lục Thần Phong

Am Thị Nại những đêm trường dựng lậpLau lách gầy ôm ấp lấy quê hươngGóc đồi hoang lồng lộng khắp mười phươngBậc đại sĩ đã lên đường từ thuở Chống gậy trúc vén mây mờ mở cõiĐời hoang vu đơn độc lối đi vềThao thức vì cơn cuồng vọng u mêThuyền đạo pháp giữa bốn bề sóng gió Ngày trường sơn đêm lại dẫm hoàng … Continue reading Dựng Lập/ Tiểu Lục Thần Phong

Corona Ảo Mộng/ Nguyên Đạt

Vũ trụ huyễn sáng như mơ,Những chân trời viễn ảo xa mờ,Nhân sinh sao vói tớiBận đời thường năm tháng mãi xoay vần…Chuyện lợi danh, danh lợi quá mong manh,Corona đến thế giới bàng hoàng mờ mịt…Việc uống ăn rối rắm các nẻo đường;Rộn ràng hơn lo đói, lo no;Người khá giả uống ăn trông nhẹ lắmMà lợi danh, danh lợi mệt đôi đường;Đường ngũ … Continue reading Corona Ảo Mộng/ Nguyên Đạt

Đời Là Huyễn Mộng/ Đào Văn Bình

Thơ THIỆN QUẢ ĐÀO VĂN BÌNH Bạn ơi, Cuộc đời này là hai dòng xuôi ngược.Kẻ ước mơ làm công nương hoàng tử.Thế nhưng công nương hoàng tử lại chán bỏ hoàng cung.Vì ở hoàng cung giống như nhà tù bó rọ.Kẻ ước mơ trở thành tỷ phú.Nhưng rồi có ông tỷ phú lại bỏ đi tu.Kẻ muốn trở thành người mẫu nổi danh lấy … Continue reading Đời Là Huyễn Mộng/ Đào Văn Bình

Thơ TK Giác Biên

Sắc không Thật tướng tâm ngộ,Duyên nghịch tánh không,Tự giác giác tha,Từ bi hỷ xã.Vạn pháp đều không,Lên đường duyên hoá,Vạn pháp giai không,Nhơn duyên như huyễn.Ta đi trong giấc mộng,Có sắc lại không sắc,Phương tiện chỉ cho người,Mộng sắc phải lìa sắc. Bước núi rừng Từng bước chân nhẹ nhàng,Thân bước tướng khinh an,Muốn bước qua sanh tử,Phải bước lìa dục tham, Bước tháng … Continue reading Thơ TK Giác Biên

Thầy Sakya Minh-Quang dịch thơ Sám Hối Sáu Căn

(Photo: Tu Viện Thiện Tường / Facebook) 1. Sám Hối Nhãn Căn Con từ vô thủy đến nayQuên đi chân tánh xưa rày tịnh thanhKhông biết nẻo chánh đường lànhRơi ba đường khổ tử sanh nhiều đời. Xét suy nghiệp ác đầy trờiDo sáu căn lỗi mê thời tạo raNếu không sám hối tội quaLàm sao tu sửa nghiệp tà tương lai? * Mắt từng … Continue reading Thầy Sakya Minh-Quang dịch thơ Sám Hối Sáu Căn

Thơ tháng Hai của Hồ Ngạc Ngữ

(Sư Giác Nguyên viết: “Tình cờ nhìn thấy một trang Facebook có những bài thơ nhẹ nhàng với hương vị muối dưa nâu sồng, tác giả để public nên Ad copy chia sẻ cùng bạn đọc.” Tạ ơn Sư đã chia sẻ những bài thơ chan chứa tâm tư xuất thế, tĩnh lặng, từ bi và mẫn cảm này của thi sĩ Hồ Ngạc Ngữ … Continue reading Thơ tháng Hai của Hồ Ngạc Ngữ

Cũ Mềm Thương Nhớ/ Luân Hoán

Thơ LUÂN HOÁN những người đích thật văn chươnggọi cha kêu mẹ để thương giống nòisuy tư thân phận nhỏ nhoigợi lên hoài bảo tương lai tuyệt vời riêng con mỏng mảnh theo đờinhớ thương là ngợi ca người thân riênglần từng kỷ niệm vò viênngậm từ từ nuốt cầu yên phận mình mênh mông nhớ, viết linh tinhmong như hương khói lung linh tan … Continue reading Cũ Mềm Thương Nhớ/ Luân Hoán

Lại Một Vì Sao Rơi/ Đồng Thiện

Cố quận ơi, mùa xuân còn dang dở Lại một vì sao rơi khỏi bầu trời Chín mươi ba năm cháy sáng một đời Đã tận hiến cho người và đạo pháp Bồ tát hiện thân giữa phong ba bão táp Lèo lái con thuyền đạo qua ghềnh thác hiểm nguy Khổ nạn tù đày chẳng thể làm suy vi Dạy chúng dịch kinh Phục … Continue reading Lại Một Vì Sao Rơi/ Đồng Thiện

Đò Ơi/ Toại Khanh

Thơ TOẠI KHANH (Kính nhớ sư trưởng) Vậy rồi giũ áo, người điChuyến đò sinh tử đưa thầy nẻo xaNhẹ nhàng như thoáng mây quaĐồng chiều tắt nắng, vậy là phủi tayĐời như bến nước vơi đầyThầy như ông lái mòn tay đưa ngườiViệc xong, thanh thản mỉm cườiỨng duyên hành hóa, không người không taChiều nay trên bến sông xaCon đò, ông lái… bỗng … Continue reading Đò Ơi/ Toại Khanh