Cõi mê
KHUẤT HÀ. Khôn đời vẫn giữa cõi mê / Vàng son cũng trả lại về hư vô / Trăm năm thoắt cuộc xô bồ / Chén vàng, chén ngọc đáy mồ nhục vinh! Continue reading Cõi mê
KHUẤT HÀ. Khôn đời vẫn giữa cõi mê / Vàng son cũng trả lại về hư vô / Trăm năm thoắt cuộc xô bồ / Chén vàng, chén ngọc đáy mồ nhục vinh! Continue reading Cõi mê
TÂM MINH. Từ lâu Phật đã dạy rồi: / “Chúng sanh Phật tánh sẵn nơi thân này / Tương lai thành Phật một ngày / Riêng ta là Phật giờ nay đã thành. / Chúng sanh tu khéo tâm mình / Tương lai cũng sẽ trở thành Phật thôi!” Continue reading Ngọc báu trong áo
THIỆN ĐẠO ĐẠI SƯ. Nếu bỏ chuyên niệm mà tu xen tạp những hạnh khác, thì trong trăm ngàn người chỉ hy vọng được ba bốn kẻ vãng sanh. Bởi tại sao? Vì duyên tạp loạn động khiến cho mất chánh niệm. Vì không hợp với bản nguyện của Phật A Di Đà. Continue reading Ngài Thiện Đạo: ‘Nếu chuyên niệm Phật, 10 kẻ niệm 10 kẻ được vãng sanh’
Không có cách đặc biệt nào để niệm Phật. Một người có thể niệm thầm hoặc niệm lớn, niệm một mình hoặc theo nhóm, và có hoặc không có nhạc đệm. Điều quan trọng là niệm danh hiệu một cách nhất tâm, trong khi thành tâm mong muốn được tái sanh về Cõi Tịnh Độ. Continue reading Phân tích của BBC về pháp môn Tịnh Độ
VISUDDHACARA THERO. Để chết êm ả chúng ta phải sống tốt đẹp và rằng khi chúng ta sống tốt đẹp, chúng ta có thể chết êm ả. Chúng ta có thể ra đi an lạc, mãn nguyện rằng chúng đã làm tất cả những gì chúng ta có thể làm. Continue reading Chết trong an bình: Thương yêu là hiểu biết
NHUẬN HÙNG. Năm con rắn hai đầu là biểu tượng cho sự chung sống của hy vọng và thử thách, nhắc nhở chúng ta rằng dù gặp phải khó khăn nào trong cuộc sống, chỉ cần trong tim có ánh sáng thì bóng tối đều có thể bị xua tan. Continue reading Mưa Xuân lấp lánh
TÂM MINH. Nhà vua đố kỵ, gian manh / Sai đao phủ đến rừng xanh giết chàng / Chàng điềm nhiên khẽ nói rằng / “Tôi đâu có tiếc tấm thân giả này / Hủy giùm tôi, tốt lắm thay / Chỉ thương mẹ yếu rồi ai phụng thờ!” / Ngạc nhiên đao phủ sững sờ / Hỏi người bình thản bên bờ tử sinh / “Ông không giận vua thật tình?” / Ôn tồn chàng đáp: “Vua mình đáng thương. Continue reading Một người nghèo lạ
PHẠM THỊ NGỌC HIỀN. Là người đi học trước nhưng chưa ngộ bằng người đi sau, tôi nhớ Đức Nhuận vẫn thường nói, “Em luôn là người đến sau…” Đến sau mà giác ngộ vẫn hơn người đến trước, tôi thật lòng nghĩ như vậy. Do tôi chưa đủ duyên! Continue reading Viết về một người…/ Phạm Thị Ngọc Hiền
VISUDDHACARA THERO. Và nàng có thể tiếp tục, “Anh đã không nắm tay em nữa khi qua đường. Anh đi trước và muốn em phải theo anh. Rồi khi chúng ta vào nhà hàng. Anh không mở cửa và mời em vào trước. Anh không kéo ghế cho em ngồi. Anh không hỏi em thích ăn gì mà tự động đặt các món ăn anh thích. Anh không mua những bộ áo đẹp cho em nữa….” Continue reading Chết trong an bình: Chúng ta phải làm tròn bổn phận của mình
TÂM KHÔNG VĨNH HỮU. Bầu trời rộn cánh én / Chợ chiều nhịp lao xao / Xuân khứ lai bờ bến / Vẫn vậy ngàn xưa sau. Continue reading Vườn Thi Đạo, thơ Xuân của Tâm Không Vĩnh Hữu