Đò Ơi/ Toại Khanh
Thơ TOẠI KHANH (Kính nhớ sư trưởng) Vậy rồi giũ áo, người điChuyến đò sinh tử đưa thầy nẻo xaNhẹ nhàng như thoáng mây quaĐồng chiều tắt nắng, vậy là phủi tayĐời như bến nước vơi đầyThầy như ông lái mòn tay đưa ngườiViệc xong, thanh thản mỉm cườiỨng duyên hành hóa, không người không taChiều nay trên bến sông xaCon đò, ông lái… bỗng … Continue reading Đò Ơi/ Toại Khanh