Xuân về rồi Hạ theo qua,
Thu mang Đông tới, năm qua một vòng
Trần gian tạo hóa xoay vần
Thời gian như thể phù vân trên Trời
Đến đi một cuộc rong chơi
Ta mong để lại cho đời Hương Hoa
Đường trần trăm hướng bôn ba
Duyên sanh, duyên diệt như là phù vân
Gieo nhân tốt đẹp xa gần
Thuận duyên ưu ái, góp công cho đời
Dù trên vạn nẻo đường trần
An vui hạnh phúc chẳng gần chẳng xa
Thời gian dù có nhạt nhòa
Trong Tâm ta vẫn chan hòa tình thương
Người quen, người lạ yêu thương
Cứ như quyến thuộc thân thương thuở nào
Tám ngọn gió thoảng xôn xao
Được/mất, vinh/nhục, khen/chê, vui/buồn
Gió về ta chẳng vấn vương
Tám ngọn gió thổi tan vào hư không
Hữu hình, duyên sắc, duyên không
Đến đi thanh nhẹ, trong lòng an vui
Diệu Kỳ Ngọn Đuốc Trong Tâm
Luôn Luôn Thắp Sáng Đồng Hành Cùng Đi.
Nhân lành thêm Đuốc Từ Bi
Dù cho hạt nhỏ cũng đều nở hoa
Nhân lành sẵn ở Tâm ta
Trong THÂN, KHẨU, Ý đến từ CHÂN TÂM⧫

Discover more from Tinh Tấn Magazine
Subscribe to get the latest posts sent to your email.