Người khách trọ

Đọc < 1 phút

Một thiền sư rất nổi danh
Lãng du theo đám mây xanh cuối trời
Chân ông in dấu khắp nơi
Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua
Cao sang, đẹp đẽ, nên thơ
Trông vừa vĩ đại lại vừa uy nghi
Thật là tráng lệ kể chi
So cùng tiên cảnh khác gì là bao.
Thiền sư lặng lẽ bước vào
Không hề có lính gác nào ngăn ông
Tiến gần đến trước ngai rồng,
Nhận ra khách quý Vua mừng hỏi thăm:
“Thưa ngài có chuyện chi cần?”
Thiền sư lên tiếng: “Dừng chân cuối ngày
Tôi cần chỗ ngủ đêm nay
Ở trong cái quán trọ này mà thôi!”
Nhà Vua kinh ngạc, trả lời:
“Lâu đài vua chúa là nơi chốn này
Và ta làm chủ nơi đây
Phải đâu quán trọ đêm nay cho ngài!”
Thiền sư bèn nói khoan thai:
“Thế tôi xin hỏi lâu đài trước đây
Ai từng là chủ nơi này
Ai từng cư ngụ bao ngày tháng qua?”
Nhà Vua nói: “Chính cha ta
Cha ta là chủ. Nay xa cõi đời!”
Thiền sư hỏi tiếp: “Vậy thời
Trước cha ngài nữa, ai người chủ đây?”
Nhà Vua gằn giọng đáp ngay:
“Lâu đài, tài sản dựng gây lâu đời
Chính do ông nội ta thôi
Giờ đây ông cũng xa nơi cõi trần!”
Vừa điềm tĩnh, vừa ân cần
Thiền sư chẳng chút ngại ngần nói luôn:
“Lâu đài là chốn dừng chân
Người đi, kẻ đến cứ lần lượt thôi
Ghé đây ngắn ngủi, tạm thời
Đúng là quán trọ như lời của tôi!”
*
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong
Truyện Cổ Phật Giáo)
Photo: Lisa Fotios / Pexels

BÀI MỚI

  • Mời Nghe Nhạc Phẩm ‘Trường Ca Kinh Địa Tạng’ Của Võ Tá Hân
    Tác phẩm này không nhằm thay thế việc trì tụng Kinh Địa Tạng theo nghi thức truyền thống trong chùa. Đây chỉ là một nỗ lực dùng âm nhạc để diễn tả một phần tinh thần và ý nghĩa sâu xa của kinh, với hy vọng giúp người nghe – nhất là những Phật tử chưa quen đọc tụng kinh điển – có thêm một cánh cửa nhẹ nhàng để đến gần hơn với lời Phật dạy.
  • Ý Nghĩa Năm Thần Thông Ở Cõi Cực Lạc/ Nguyên Tạng
    Đối với chúng sanh vãng sanh về thế giới Cực Lạc, theo bản nguyện của Đức Phật A Di Đà, các vị ấy được thành tựu những năng lực thù thắng, trong đó có năm thần thông. Tuy nhiên, sự thành tựu ấy chưa phải là điểm cuối cùng của đạo lộ tu chứng. Các vị vẫn tiếp tục tu tập trong môi trường thanh tịnh của Cực Lạc để tiến lên các quả vị cao hơn, cuối cùng thành tựu trí tuệ viên mãn và giải thoát rốt ráo.
  • Thơ Hoàng Thục Uyên: Tâm Bình Thế Giới Lặng và Diệu Kỳ Chân Tâm
    Khi tâm ta bình yên phẳng lặng / Là trong tâm Hạnh Phúc tràn đầy, / Lắng nghe tĩnh lặng quanh đây, / Chỉ nghe gió thoảng trải đầy không gian.
  • Thế Gian Như Giọt Sương Mai/ Melvin McLeod
    Trong Phật giáo, nguyên nhân căn bản của khổ đau được cho là vô minh. Nghĩa là chúng ta không hiểu được bản chất đích thực của chính mình và của thế giới chung quanh. Nhưng đúng hơn là chúng ta không muốn hiểu bản chất thực sự của thực tại, nên chúng ta tự tạo ra một thực tại giả tạo theo ý mình muốn – một thực tại cho phép chúng ta phủ nhận cái chết.
  • Vì sao nhà em chỉ thờ một tôn ảnh Đức Phật A Di Đà?/ Hiền Hiền
    Sau khi bình tĩnh lại, em mới nhận ra điều đáng quý nhất trong khoảnh khắc ấy không phải là cơn đau đã qua, mà là ngay khi đối diện với cảm giác sinh tử cận kề, trong tâm em vẫn nhớ đến câu “A Di Đà Phật.” Có lẽ đó chính là kết quả của sự huân tập mỗi ngày. Bây giờ còn trẻ em còn có thể nhớ, nhưng chưa chắc gì lúc già em không bị lẫn, bị quên, có thể nhớ được hay không? Nên bây giờ mỗi lúc mỗi nơi đều phải niệm Phật.

Discover more from Tinh Tấn Magazine

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *