Người khách trọ

Đọc < 1 phút

Một thiền sư rất nổi danh
Lãng du theo đám mây xanh cuối trời
Chân ông in dấu khắp nơi
Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua
Cao sang, đẹp đẽ, nên thơ
Trông vừa vĩ đại lại vừa uy nghi
Thật là tráng lệ kể chi
So cùng tiên cảnh khác gì là bao.
Thiền sư lặng lẽ bước vào
Không hề có lính gác nào ngăn ông
Tiến gần đến trước ngai rồng,
Nhận ra khách quý Vua mừng hỏi thăm:
“Thưa ngài có chuyện chi cần?”
Thiền sư lên tiếng: “Dừng chân cuối ngày
Tôi cần chỗ ngủ đêm nay
Ở trong cái quán trọ này mà thôi!”
Nhà Vua kinh ngạc, trả lời:
“Lâu đài vua chúa là nơi chốn này
Và ta làm chủ nơi đây
Phải đâu quán trọ đêm nay cho ngài!”
Thiền sư bèn nói khoan thai:
“Thế tôi xin hỏi lâu đài trước đây
Ai từng là chủ nơi này
Ai từng cư ngụ bao ngày tháng qua?”
Nhà Vua nói: “Chính cha ta
Cha ta là chủ. Nay xa cõi đời!”
Thiền sư hỏi tiếp: “Vậy thời
Trước cha ngài nữa, ai người chủ đây?”
Nhà Vua gằn giọng đáp ngay:
“Lâu đài, tài sản dựng gây lâu đời
Chính do ông nội ta thôi
Giờ đây ông cũng xa nơi cõi trần!”
Vừa điềm tĩnh, vừa ân cần
Thiền sư chẳng chút ngại ngần nói luôn:
“Lâu đài là chốn dừng chân
Người đi, kẻ đến cứ lần lượt thôi
Ghé đây ngắn ngủi, tạm thời
Đúng là quán trọ như lời của tôi!”
*
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong
Truyện Cổ Phật Giáo)
Photo: Lisa Fotios / Pexels

BÀI MỚI

  • HT Sakya Minh-Quang Giảng Về Tình Cha Nhân Ngày Father’s Day
    Hòa Thượng Sakya Minh-Quang giảng về Tình Cha nhân ngày Father’s Day tại Như Lai Thiền Tự, San Diego, California, Chủ Nhật ngày 21 tháng 6, 2026.
  • Con Đường Đúng Hướng/ Chơn Hữu
    Không một nơi nào trong dải ngân hà bao la này tràn trề nhựa sống như ngôi nhà Trái Đất–nơi có tiếng gió thì thầm qua cây lá, có giọt sương mai tinh khôi nghiêng mình hứng ánh bình minh. Bản chất của sự ngóng trông chỉ là trò chơi của tâm trí, khiến ta mãi đuổi theo ảo ảnh mông lung mà bỏ quên báu vật ngay dưới chân mình.
  • Mời nghe ‘Gieo Nhân Lành’ / Thơ Hoàng Thục Uyên – Nhạc Lê Minh Sơn
    Đến đi một cuộc rong chơi / Ta mong để lại cho đời Hương Hoa / Đường trần trăm hướng bôn ba / Duyên sanh, duyên diệt như là phù vân / Gieo nhân tốt đẹp xa gần / Thuận duyên ưu ái, góp công cho đời. Dù trên vạn nẻo đường trần An vui hạnh phúc chẳng gần chẳng xa
  • Vì Sao Tôi Tu/ Pháp Quang
    Nhưng điều làm tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải chỉ là cái chết. Mà là cái cảm giác: hình như mình đã sống đi sống lại cùng một kiểu đau khổ đó quá nhiều lần rồi. Đời này chạy theo cái này. Đời sau lại tiếp tục chạy theo cái khác. Chỉ đổi một cái tên.
  • Tôi Vừa Nói Chỉ Tin Nhân Quả, Trời Liền Gầm Cái Đùng!/ Pháp Quang
    Ban đầu nhìn đâu cũng thấy ngon lành, vậy mà loay hoay hơn ba tiếng đồng hồ vẫn không dựng cây đứng lên được. Mấy anh thợ lại chạy vào: “Sư ơi, ra cúng đi. Không cúng là không dựng lên được đâu.” Nghe vậy tôi cũng đi ra. Đứng giữa trời mưa, tôi tụng một thời kinh ngắn.

Discover more from Tinh Tấn Magazine

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *