Khi tôi qua đời
JIMMY OSBORNE. Đừng bơm tôi lên với hóa chất / Và trưng bày tôi trước thiên hạ / Xin hãy chôn tôi dưới lòng đất / Và gieo một hạt giống trên mả. Continue reading Khi tôi qua đời
JIMMY OSBORNE. Đừng bơm tôi lên với hóa chất / Và trưng bày tôi trước thiên hạ / Xin hãy chôn tôi dưới lòng đất / Và gieo một hạt giống trên mả. Continue reading Khi tôi qua đời
TÂM MINH. Mỉm cười tu sĩ nói rằng: / “Tụng kinh lợi ích sẽ mang tốt lành / Lợi cho bác gái đã đành / Còn cho tất cả chúng sinh hữu tình!” / Bác nông dân chợt lặng thinh / Rồi lo ngại hỏi: “Tụng kinh phước nhiều / Vợ tôi hưởng được bao nhiêu.” Continue reading Tụng kinh
TÂM MINH. “Thông thường một kẻ mở lời / Chúc mừng người khác tôi thời lắng nghe / Nào mừng hạnh phúc tràn trề / Nào mừng cuộc sống muôn bề thành công / Bề ngoài nghe vậy thỏa lòng / Tôi nghe thêm được bề trong lặng thầm.” Continue reading Giọng nói của hạnh phúc
ĐÀO VĂN BÌNH. Thú vui không phải là hạnh phúc / Mà nhiều khi nó là nguồn gốc của khổ đau / Niềm vui lớn nhất của nhân loại ngày hôm nay / Chẳng phải thánh nhân xuất thế / Chẳng phải một nền hòa bình / cho nhân loại / Mà là bóng đá! Continue reading Thú vui không phải là hạnh phúc
ĐÀO VĂN BÌNH. Hò ơi! / Ai qua Đền Vạn Kiếp? / Ai xuôi nước Nhị Hà? / Ai về qua Sông Cửu? / Gánh lúa vàng nặng trĩu trên vai / Hò lơ điệu hát buông dài / Nhớ thương đất nước chẳng phai trong lòng. Continue reading Trên quê hương tôi
TÂM KHÔNG. Sen búp từng cánh hé / Cài áo một bông hồng / Một bè lau vừa thả / Đi như một dòng sông. Continue reading Từng bước trên nẻo về
TÂM MINH. “Dù con thuyết giảng cho người / Muôn câu uyên bác, muôn lời cao xa / Để rồi thiên hạ ngợi ca / Vinh quang, danh dự ngẫm ra đáng gì.” Continue reading Lời mẹ khuyên
TÂM MINH. Ngày xưa có một ông thầy / Tu hành ngồi mãi cả ngày thật chăm / Lạ thay thầy chẳng thích nằm / Trụ trì chùa lớn, tiếng tăm vang rền. Continue reading Tu ngồi, tu nằm
TÂM MINH. Chỉ riêng hình dáng voi kia / Người mù nào có biết gì rõ đâu / Vậy mà xúm lại cãi nhau / Nghĩ mình tài giỏi hàng đầu kém ai!” / “Trong triều đình cũng vậy thôi / Tà ma ngoại đạo lắm người vẫn theo / Tôn thờ chủ nghĩa, giáo điều / Với bao học thuyết mang nhiều lầm sai / Chỉ hay một, chẳng biết hai. Continue reading Người mù sờ voi
KHUẤT HÀ. Khôn đời vẫn giữa cõi mê / Vàng son cũng trả lại về hư vô / Trăm năm thoắt cuộc xô bồ / Chén vàng, chén ngọc đáy mồ nhục vinh! Continue reading Cõi mê