Tim ta cháy như lửa
NYOGEN SENZAKI. Lúc đang tiếp khách hay khi một mình / Giữ gìn lời nói chân thành / Nói gì phải quyết thực hành mãi thôi / Một khi cơ hội đến rồi / Chớ nên hờ hững buông trôi lỡ làng… Continue reading Tim ta cháy như lửa
NYOGEN SENZAKI. Lúc đang tiếp khách hay khi một mình / Giữ gìn lời nói chân thành / Nói gì phải quyết thực hành mãi thôi / Một khi cơ hội đến rồi / Chớ nên hờ hững buông trôi lỡ làng… Continue reading Tim ta cháy như lửa
TÂM KHÔNG. Trong bài “Sám Nguyện” dài thật dài của Tăng Thân Làng Mai, liệt kê ra rất nhiều lỗi lầm, sai trái, yếu kém, nhược khuyết điểm của một người con Phật, ta sẽ thấy biết được thêm một cái tội của mình: Tội Xem Thường Bảo Vật Trong Tay! Continue reading Nói chuyện về bảo vật
T. NHUẬN HÙNG. Tác giả ngầm cho chúng ta biết “đã đến” và “trở lại,” “biển trời xanh man mác” ngụ ý muốn nói lên rằng biển cả có muôn vàn sự kiện để nói, nhưng ai là người hiểu được điều gì đang và sẽ xảy trên đại dương muôn trùng sóng vỗ dạt dào. Continue reading Thiền sư & biển cả
TÂM MINH. Truyện này ví dụ ở đời / Xuất gia cầu học lắm người hăng say / Học theo Phật Pháp điều hay / Nhưng rồi quyến luyến lại quay về nhà. Continue reading Nước và lửa
NHUNG VŨ. Chùa có tháp chuông, nơi mỗi buổi hoàng hôn và bình minh âm thanh chuông ngân vang đánh thức người hãy tỉnh mộng. Chùa có vườn thiền với nhiều chuông gió reo vang rất thánh thoát thanh tịnh, có mõ gỗ khắc hình con cá đánh cóc cóc hòa với tiếng kinh tụng, có áo tràng lam đơn giản nhẹ nhàng khoác lên mỗi khi lên chánh điện, có cách chào cúi đầu khiêm cung với hai tay chấp lại ngang ngực, v.v.. Continue reading Nếp sống trong chùa/ Nhung Vũ
NHUẬN HÙNG. Có những đêm tôi ngồi ở ngoài trời, bị muỗi cắn, tôi rờ thấy xương, thấy thịt, một hồi tôi tức cười quá. Thân này thật không ra gì, nương vào nó cực quá. Nương từng khúc từng mảnh xương mà cứ cho là của mình thật, từ đó bao nhiêu cái dở phát sanh, kể ra không thể hết. Continue reading Kiếp nhân sinh
Cưỡi Trâu thong thả trên đường / Về nhà bình thản không vương bận lòng / Và Trâu cũng nghỉ ung dung / Bình minh vừa tới rạng hồng nơi nơi / Trong nhà tranh nghỉ thảnh thơi / Roi, dây đem cất, ta thời cần đâu. Continue reading Thơ vịnh tranh chăn trâu Thiền Tông
VĨNH HỮU TÂM KHÔNG. Buổi chiều hôm đó được về thăm lại chùa Long Quang, tôi lên đứng trên tầng hai của ngôi Chánh điện phóng mắt nhìn sang bên kia đường chỉ thấy đất trống và cây xanh, không có bóng dáng nào của nhà cửa… Continue reading 40 năm về thăm lại ngôi chùa xưa
TN HẠNH LÝ. Những đêm tôi chìm vào giấc ngủ trong tiếng tụng kinh, niệm Phật của ngoại từ phòng kế bên. Có lúc choàng tỉnh, tôi lơ mơ nghe ngoại cầu nguyện, nghe ngoại đọc tên tôi. Ký ức đó là “mái chùa tuổi thơ” với những bữa cơm chay đạm bạc, mang đậm hương vị quê hương. Continue reading Ngày trở về
LÝ THU LINH. Trở thành Phật tử, tôi chưa học hiểu được điều gì từ giáo lý của Đức Phật, thì đã phải ghi nhớ những điều lệ như: Không được chỉ trích người tu, dù có thế nào. Không được đứng cao đầu hơn người tu. Không được đi trước người tu. Ăn cơm ở chùa, gắp thức ăn bằng đũa, ăn bằng muỗng, vân vân và vân vân. Continue reading Vì sao ta theo Phật?