Thơ HOÀNG THỤC UYÊN
Buổi sớm mai khi mặt trời còn ngủ
Tiếng chim non đã ríu rít trên cành
Những nụ hoa, còn bé nhỏ mong manh
Cùng cỏ cây, đang đón chờ tia nắng
Nhẹ nhàng thay, khi Tâm mình rỗng lặng
Niềm an vui đang ngự trị trong lòng
Tâm giờ đây nhẹ bỗng tựa hư không
Ngàn tia nắng đang xuyên qua cành lá
Mặt trời lên, không trung mây đẹp quá
Những làn mây lơ lửng khắp bầu trời
Chung quanh ta, tất cả là nguồn vui
Hạnh phúc thay, khởi đầu một ngày mới
Có những lúc, chính Tâm ta tự hỏi,
Niềm an vui, hạnh phúc đến từ đâu?
Khi xả buông, vọng tưởng lắng chìm sâu,
Là hạnh phúc, Tâm bình yên tự đến.
Khi tĩnh lặng, mới thấy niềm hạnh phúc.
Tâm thư thái, an yên không vọng thức
Mỗi phút giây an lạc nối liền nhau
Thời gian như lắng đọng, chậm theo sau
Tâm giờ đây, tràn niềm vui ngày mới
Những khoảnh khắc bình yên luôn tiếp nối
Ngắm không gian tịch tĩnh cuối chân trời
Ngắm bình minh, đang lấp lánh lên ngôi
Xuân đã về đất trời đẹp vô tận
Trái đất muôn màu, vũ trụ mênh mông
Vui cùng thiên nhiên, hạnh phúc đến từ Tâm
Không cần phải, tìm kiếm gần hay xa.⧫


Lời bình về tác phẩm Youtube này: Hình ảnh kém về mặt kỹ thuật, thiếu các thông tin về nguồn gốc cho một tác phẩm chung; nhưng bù lại lời thơ Hoàng Thục Uyên đẹp, nhạc Lê Minh Sơn du dương nhẹ nhàng, giọng hát (có lẽ là AI) thanh thoát.
Discover more from Tinh Tấn Magazine
Subscribe to get the latest posts sent to your email.