Truyện

  • Một chiếc lá nhỏ/ Nguyễn Thị Anh Chi
    NGUYỄN THỊ ANH CHI. Con bé thấy mình chết, hồn vẫn nằm trong xác, nhưng không mở miệng nói được. Họ hàng, thân quyến, bạn bè, cô bác đến đưa tang. Đám tang rất to, con bé nằm trong quan tài nhưng vẫn biết được mọi thứ xung quanh. Quan tài được dẫn rước đi khắp thành phố, quanh những nẻo đường mà con bé từng chạy xe máy đi học qua, qua cả tượng đài, rồi chợ Bến Thành… Mẹ thì khóc than nức nở. Bố thì cầm nhang đứng đấy, im lặng sững sờ.
  • Linh ứng nhãn tiền, tự truyện của một Phật tử trong biến cố 30 Tháng Tư/ Hà-Lê Thu Nguyệt
    HÀ-LÊ THU NGUYỆT. Qn lau nước mắt cho cháu và các em. Tất cả ngồi dưới gốc cây niệm Phật Quan Thế Âm Bồ Tát. Thế là mưa tạnh và trời bắt đầu sáng sủa trở lại. Cả bọn mừng rỡ đứng lên cử động để hong cho quần áo và tóc mau khô.
  • Thiền Sư và Tiên Ông
    ĐÀO VĂN BÌNH. Một ngàn năm tuổi thọ đối với loài người tưởng chừng như vô tận. Thế nhưng chìm đắm trong giấc mơ vô tận đó, thời gian nó lặng lẽ qua đi như một mũi tên. Một trăm năm, hai trăm năm, năm trăm năm và chín trăm năm chợt đến giống như một chớp mắt.
  • Tâm đọng giọt xuân
    DIỆU LÝ. Kho ký ức bảy tuổi của đứa bé không giàu có cho lắm nhưng lại rõ nét bữa cơm cô hồn thời hiện đại. Những gợi nhớ có lúc trào lên sự trống vắng, hụt hẫng đến tê dại. Bữa cơm gia đình tẻ nhạt đến độ lạt lẽo. Không có tiếng chén đũa rổn rảng. Không có lời hỏi han trao đổi giữa những thành viên trong gia đình.
  • Ngày trở về
    TN HẠNH LÝ. Những đêm tôi chìm vào giấc ngủ trong tiếng tụng kinh, niệm Phật của ngoại từ phòng kế bên. Có lúc choàng tỉnh, tôi lơ mơ nghe ngoại cầu nguyện, nghe ngoại đọc tên tôi. Ký ức đó là “mái chùa tuổi thơ” với những bữa cơm chay đạm bạc, mang đậm hương vị quê hương.
  • Phật pháp nhiệm mầu trong đời tôi/ Huỳnh Thị Phương Loan
    VIÊN BẢO NHƯ. Nước mắt tôi lăn dài và miệng lẫm bẫm “Lạy Quan Thế Âm Bồ Tát! Xin người cứu con, xin cho con đừng bị gì vì con không có tiền để trang trải mọi việc lúc này.” Tôi ngồi đó và cầu nguyện rất lâu, rất lâu tôi mới từ từ nhích dần chân ra, xoa bóp từ từ và gắng gượng đứng lên mà không cho con gái phụ, chỉ có tôi mới biết mình phải làm gì.
  • Hành trình tìm báu vật, 1 và 2
    NHUẬN HÙNG. Vào một ngày trời mùa đông rét buốt, Lão Tứ đưa chàng đến một hang động sâu thẳm trong khu rừng trú ngụ. Rồi cho người mang bình trà nóng hổi ra tiếp chàng. Thấy thế, Tuệ Ca thầm nói rằng, “Lão Tứ cũng là người có tầm cỡ trong thiên hạ, chớ không phải là tay tầm thường, biết chọn nơi để thưởng thức trà.”
  • Nơi này cũng thế!/ NS Thuần Tuệ
    Đứa cháu gái đang ngồi cạnh ông có vẻ suy nghĩ, hỏi, “Ông à, vì sao cháu thấy hai người vừa rồi hỏi những câu hỏi giống nhau, nhưng ông lại trả lời khác nhau? Làng mình, khi thì ông nói không tốt lành, khi thì ông nói là một nơi tuyệt vời. Vậy là sao?”
  • Hạnh ngộ bên trời Đại Lý
    NGUYÊN GIÁC. Truyện này viết về một người anh, và nhiều phần là hư cấu. Nghĩa là, chỉ một phần có thực. Nhưng tôi không thể nào nói rõ là phần nào thực, phần nào hư. Nói rõ có khi lại hỏng. Đã viết truyện thì, chẳng tác giả nào nói rõ đâu.
  • Chỉ là hạt bụi/ Mộc Nhiên
    Hạt Bụi nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào không nói được gì chỉ biết gật đầu rồi lại gật đầu, ôm chân Sư phụ dập đầu lạy bái biệt lần cuối rồi một mình bước xuống núi không dám quay đầu nhìn lại. Tự nhủ, “Từ nay, Hạt Bụi chỉ còn một mình một bóng dấn thân vào đời sống hồng trần thôi.”