Thống khổ trần gian

Bài VĨNH HẢO Khổ đau bao trùm cả nhân loại, cả thế giới. Đó là một sự thật, không ai có thể chối cãi. Chính vì không ai có thể tránh khỏi, khổ đau trở nên bình thường trong cảm nhận chủ quan của mỗi người; và nó chỉ khởi hiện rõ rệt khi bị đẩy lên vượt mức. Đến lúc ấy, người ta mới … Continue reading Thống khổ trần gian

Mái Chùa Tôi/ Sontam Doan

Nó nhìn theo thật lâu, nhìn chăm chăm vào chiếc bus đang lìa xa, mà chắc đã trở nên một chiếc bus có mang ân tình chớ không còn lạnh lùng như bao nhiêu chiếc khác hằng ngày mà nó thấy. Dáng nó đứng càng nhỏ dần trông thật buồn sao đâu, dù mưa gió hình như đã ngưng bay. Continue reading Mái Chùa Tôi/ Sontam Doan

Vọng Tưởng

Bài VĨNH HẢO Đàn chim bay ngang phố. Xao xác tiếng cánh vỗ. Con quạ già trên nhánh cây hè phố ngước nhìn một lúc, rồi im lặng sà xuống đất, nhảy lò cò vài bước với một chân bị què, tiếp tục kiếm ăn. Phố im lạ thường. Những con đường vắng xe đã vơi mùi khói xăng từ những ngày trước. Lan tỏa … Continue reading Vọng Tưởng

Cơn Mưa Mùa Dịch Bệnh/ Tâm Nguyên

TÂM NGUYÊN. Bà ngoại tôi ngồi im lặng một mình với bát cơm chay. Sự bình an ấy cứ theo tôi trong những khoảnh khắc nhớ về Bà với hình ảnh đầu đội nón lá tay cầm hoa sen đi chợ về. Sự bình an ấy giúp tôi bớt lo sợ trong những ngày dịch bệnh này… Continue reading Cơn Mưa Mùa Dịch Bệnh/ Tâm Nguyên

Hủ tro cốt của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, 45 năm ngày ấy và bây giờ/ Vi Vu

Tôi nghe thế lòng vui mừng khấp khởi và đưa ra nguyện vọng tiếp theo là mong muốn xin được viếng tướng Nguyễn Khoa Nam, vị sư già nhanh nhảu đưa tôi lên tầng hai của căn phòng rộng hình chữ nhật đối diện là đài sen Phật Bà Quán Thế Âm Bồ Tát. Continue reading Hủ tro cốt của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, 45 năm ngày ấy và bây giờ/ Vi Vu

Tháng Tư lại về/ Đỗ Khiêm

Ông có tiền sống, ông có nhà cửa, thật tình là muốn giải trí, ông có thể đi chơi khắp thế giới, chán thì về nhà nghỉ tại French Riviera. Nhưng trong 5-7 năm, đến tuổi hưu rồi, ông đi làm việc trong các trại tỵ nạn Đông Nam Á, Bataan, Palawan, Galang, Hei Ling Chau, Whitehead, Songkla, Pulo Bidong… Continue reading Tháng Tư lại về/ Đỗ Khiêm

Có ngờ gì không/ Du Tâm Lãng Tử

Chẳng biết Tâm Kinh truyền đến cố quận mình tự bao giờ, Phật tử xứ mình hầu như ai cũng biết, ai cũng thuộc Tâm Kinh. Bản Tâm Kinh hai trăm sáu mươi chữ là cô đọng, là cốt tỷ của bộ Bát Nhã Tâm Kinh sáu trăm quyển. Người xứ mình ngày xưa thường uống thuốc Bắc, ắt ai cũng biết sắc thuốc Bắc … Continue reading Có ngờ gì không/ Du Tâm Lãng Tử

Mùa thu này, xin cúng dường chư Phật/ Hoàng Mai Đạt

Buổi chiều, nắng vàng ươm trên cây lựu, làm tỏa sáng những trái màu đỏ tươi chĩu nặng trên cành. Một ngày sắp hết làm tôi nhớ đến bác. Bác nằm trong viện dưỡng lão, đã gần chín mươi tuổi, không còn đi đứng được nữa, nhưng lòng còn chĩu nặng những hờn giận, oán trách một cuộc đời đầy bất hạnh. Continue reading Mùa thu này, xin cúng dường chư Phật/ Hoàng Mai Đạt

Đâu Có Tu Gì, Thay Đổi Tí Hà!/ Đồng Phúc

ĐỒNG PHÚC. Thấy tôi ngần ngừ chưa biết trả lời mô tê ra sao, anh phất tay trước mặt như muốn phủi đi một cái gì đó mà anh không muốn nghe, muốn biết. “Thôi hiểu rồi cha nội. Bạn không cần phải giải thích, tui cũng biết. Đừng nói chuyện sinh tử luân hồi, nhân duyên với tôi nha. Đọc nhiều rồi, biết hết rồi, biết trước bạn lâu rồi, bạn không cần giảng đạo cho tui nghe.” Continue reading Đâu Có Tu Gì, Thay Đổi Tí Hà!/ Đồng Phúc

Chiếc Máy Niệm Phật/ Hoàng Mai Đạt

HOÀNG MAI ĐẠT. Một dạo kia tịnh xá có máy niệm Phật đặt cạnh tượng Bồ Tát Quán Âm, phát ra tiếng niệm mà ban đầu chúng tôi không biết từ đâu ra. Sau mới hay là từ một chiếc máy nhỏ chạy bằng năng lượng mặt trời. Máy chạy được vài tuần thì âm thanh thay đổi, tiếng được tiếng mất, trầm bổng lạ thường, không thành âm thanh đều đặn như mọi lần, và rồi một ngày kia máy không còn nữa. Đến nay thì tịnh xá đã dọn đi nơi khác, trả lại ngôi nhà từng là chùa cho chủ cũ, để lại trong tôi một chút hoài niệm về cố cảnh dẫu biết đời là vô thường. Continue reading Chiếc Máy Niệm Phật/ Hoàng Mai Đạt