Bóng Hoàng Hôn/ Tuệ Uyển Nhi
Sầu tím hoàng hôn lạnh buốt ngày / Mây chiều gió lộng cuốn xa bay / Đường quê núi lặng sương giăng lối / Bến vắng đồi hoang cỏ phủ đầy… Continue reading Bóng Hoàng Hôn/ Tuệ Uyển Nhi
Sầu tím hoàng hôn lạnh buốt ngày / Mây chiều gió lộng cuốn xa bay / Đường quê núi lặng sương giăng lối / Bến vắng đồi hoang cỏ phủ đầy… Continue reading Bóng Hoàng Hôn/ Tuệ Uyển Nhi
Nhân dịp lễ Vu Lan 2025, xin gửi đến bạn đọc xa gần một vần thơ cũ. Thật vậy, thời gian luôn đổi mới, thế nhưng thời gian vẫn là thời gian. Những áng mây cũng vậy, trôi đi không bao giờ trở lại, thế nhưng đôi khi dường như cũng có những áng mây “sao trông giống như những áng mây một thuở nào”. Continue reading Những Áng Mây Trắng/ Hoang Phong
Đã rất nhiều năm qua mình không đi chùa, bởi chán ngán cái thời mạt pháp và sợ phải đối mặt với ma tăng! Vậy mà nhân duyên mùa Vu Lan 2025 mình được ghé đảnh lễ Thầy Minh Đạo, thăm và tặng quà các cháu bé mồ côi được mấy chùa nuôi dưỡng. Và thật ấm áp khi được đắp tấm Y Phấn Tảo mà Thầy Minh Tuệ tự tay khâu và từng đắp trên người. Continue reading Tôi Trở Lại Chùa Để Lạy Phật/ Bùi Thị Minh Hằng
Vừa chạy vừa lắng nghe băng giảng thì hơi bị nhức đầu, huyết áp tăng lên 158. Rồi chạy không nghe máy, đầu óc trống trơn, hết nhức đầu, huyết áp giảm xuống 128. Như vậy là giữ tâm trống rỗng khi đi bộ hoặc chạy là tốt nhất. Từ đó Thông Đạo chuyên tâm tập luyện, không còn nghĩ gì đến giao tiếp bạn bè, không còn nghĩ gì đến việc từ thiện hơn nửa đời người trước đây, tâm dần lặng yên nên thiền tập, niệm Phật cũng tiến bộ. Continue reading Đau Tim Là Cơ Hội Tu Tập/ Thông Đạo
Để chấn chỉnh những quá khứ không theo quy cũ thiền môn, Đại Sư Ấn Lạc đã ban hành hàng loạt quy định nghiêm khắc, khiến hơn 30 nhà sư Thiếu Lâm phải rời chùa. Để lấy lại nếp sống Tăng Già ngài đã giảm thiểu yếu tố thương mại hóa trong thiền môn như: 1/ Dừng toàn bộ màn biểu diễn của võ tăng… Continue reading Một Cuộc Đổi Xác Ngoạn Mục/ Thầy Nẫu
Mỗi khi nghe Thầy Tiễn Huyến giảng Kinh Địa Tạng, lòng tôi lại dâng lên niềm thương cảm và nỗi xúc động lạ thường. Tôi phải cố gắng bậm môi, còn hai tay thì đan vào nhau thật chặt để khỏi bật khóc, nhưng không tài nào giữ nỗi. Những dòng nước mắt cứ thi nhau tuôn tràn ướt đầy cả hai tay áo. Chưa đủ, tôi kéo cả hai vạt quần để thấm. Nước mắt tôi chảy dài như vòi nước xài lâu ngày bị hư. Nếu phải đem hứng, chắc đủ pha một ấm trà để uống. Continue reading Vài Cảm Nghĩ Về Đạo Phật/ TN Pháp Tạng
Đôi bàn tay run run theo nhịp gió, mẹ lần từng đường kim mũi chỉ, những mong kịp sớm mai có bộ quần áo lành lặn trong lễ thế phát xuất gia của con mình. Chợt thấy đêm dài như nỗi nhớ hằn sâu vào vũng buồn nơi mắt mẹ, đôi mắt thầm lặng đợi chờ và dõi theo bước đi của con suốt cả chặng đường đời. Cả thập kỷ trôi qua mà mỗi lần nhớ lại đôi mắt ấy, trái tim tôi vẫn khắc khoải rưng rưng như những ngày đầu xa quê theo thầy học đạo. Continue reading Ân Tình Gửi Mẹ/ TN Nhật Minh
Tiếng chuông chùa ngân nga, văng vẳng trong không gian rồi tan loãng giữa xóm làng sau khi đã thâm nhập chốn dương trần và đưa nhân gian vào cõi tịch tĩnh hư không. Thời gian lắng đọng cùng hồn người. Cảnh vật như cộng hưởng cùng tiếng chuông. Tất cả đều trở nên lung linh trầm mặc. Tiếng chuông chùa thi vị và đầy sức cảm hóa làm nảy sinh ra biết bao cảm hứng về âm nhạc và thơ văn, chan chứa chất liệu cốt tủy của tinh thần Phật giáo cùng với mối sầu cảm ướp đầy tình tự quê hương. Tiếng chuông chùa quả thật có một năng lực hồi sinh rất lớn. Continue reading Vẳng Tiếng Chuông Chùa/ Ngô Tằng Giao
THƯ TÒA SOẠN. Vậy ở thời buổi nhiễu nhương này chúng ta nên phát nguyện vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc, nương vào tha lực Bổn Nguyện của Đức Phật A Di Đà thì mới mong được an ổn, nếu việc xấu nhất có thể đến với chúng ta trên quả địa cầu này. Ai trong chúng ta cũng không ai muốn từ giả ra đi sớm hơn. Nhưng sự chết là hiển nhiên và chúng ta chẳng biết lúc nào. Do vậy ngay từ bây giờ mọi người nên khởi lòng tin đến Bổn Nguyện và Tha Lực của Đức Từ Phụ A Di Đà thì một ngày nào đó trong sự rủi ro có thể xảy ra đó, chúng ta sẽ an tâm hơn. Continue reading Mời đọc Tạp Chí Viên Giác số 268, tháng 8, 2025
THƯ TÒA SOẠN. Cái tôi vẫn mặc nhiên cho rằng đây là tôi, là một con người với nhân dáng và cá tính riêng, không giống ai khác, suốt một đời, tôi là tôi. Cái tôi ấy trải qua bao chặng đường gập ghềnh nhục-vinh, thăng-trầm trong đời, đầy những hỉ, nộ, ái, ố; đầy hạnh phúc, khổ đau để tranh sống, để tồn tại. Nhưng rồi cái tôi ấy cuối cùng cũng nhận biết cuộc sống này cũng sẽ chấm dứt một ngày nào đó. Continue reading Mời đọc Nguyệt San Chánh Pháp số 165, tháng 8, 2025