Lúc đó, tôi cứ nghĩ rằng chắc là nó lại lên cơn đau ốm gì đấy nên mới định bụng đưa nó ra ngoài trời cho thông thoáng một chút. Ai ngờ vừa mới bước đến gần cửa, nó bỗng ré lên rồi níu tay tôi sống chết kéo lại vào quán. Mọi người trong quán đã bắt đầu chú ý đến tôi và nó. Có một vài người quan tâm còn đến hỏi han chúng tôi. Nhưng con bạn tôi cứ la toáng lên rồi khóc lóc, bám chặt lấy tôi như keo con voi. Tôi còn nghe thấy nó vừa nức nở vừa lầm bầm “Nam Mô A Di Đà Phật….”
Tôi lấy hết can đảm, hít một hơi thật mạnh vào buồng phổi, kéo cổ áo lạnh lên trùm kín khuôn mặt, chỉ để lòi hai con mắt mà nhìn rồi bước ra cổng. Miệng niệm Phật liên hồi. Tôi nghe người ta nói, khi niệm Phật ma quỷ sẽ không làm gì được mình. Ngón tay cái và ngón giữa bấm chặt vào nhau sẽ không còn sợ con ma nào quấy rầy nữa. Kể cả loại ma cà rồng sát thủ chuyên hút máu người cũng phải sợ mà tránh xa. Vậy là tôi yên tâm, mạnh dạn xấn tới trên con đường đầy đá sỏi ngoằn ngoèo.
Gió ngoài đồng thì mát lắm, cứ vậy vì mệt nữa nên mẹ thiu thiu ngủ lúc nào không hay thì bỗng dưng giật mình mở mắt và tỉnh dậy, thấy võng đu đưa rất mạnh, cứ như có người dùng tay mà đưa rất mạnh vậy, loạng choạng một lát xuýt ngã, mẹ chống được chân xuống đất. Lúc đó cũng không hoài nghi gì, mẹ hỏi bố đang nằm trong xem tivi vừa rồi có ra đưa võng không, bố lắc đầu không biết gì cả…
Chúng tôi đã suy đoán về nguyên nhân đưa đến hiện tượng vong linh nhập xác phàm, nhưng những gì chúng tôi phỏng đoán trong sự an toàn ở một văn phòng và những gì chính mắt tôi thấy khi bước vào nhà của bệnh nhân là hoàn toàn khác biệt. Tôi nghe tiếng bệnh nhân trước khi thấy cô ta. Cô đứng ở cuối hành lang, trong bếp, vừa hú vừa dựa người tới trước trên chiếc xe tập đi, đỉnh đầu dựa vào tường.
DIỄM VY. Quá căng thẳng, mệt mỏi, tôi tranh thủ thời gian gục mặt vào hai cánh tay trên chiếc bàn quen thuộc, chớp chớp mi mắt cho đỡ mỏi và cố xua đi những ấn tượng nặng nề vừa rồi. Cái chết của chàng trai 17 tuổi, người cùng đất mẹ Việt Nam, trẻ trung và hừng hực sức sống, đang trong giai đoạn mùa xuân của cuộc đời, vậy mà … Lại nữa, ánh mắt tuyệt vọng của người mẹ , gương mặt u uẩn của người cha, và những cái lắc đầu cương quyết, xua đuổi.
Con chó nhỏ nhảy qua bức tường thấp, rồi rảo chạy vào bên trong nghĩa địa. Bộ lông trắng của nó thấp thoáng dưới ánh trăng mờ ảo, như ẩn như hiện, như hư như thực. Ma quái làm sao! Tôi bỗng rùng mình nổi da gà.
Peta có ý nghĩa căn bản là “đã ra đi,” nghĩa là “đã quá vãng, đã chết,” là tên gọi của hạng chúng sanh luôn có trạng thái bị đói, khát, rách rưới, thiếu thốn, khổ sở; trong ngữ cảnh này peta được dịch sang tiếng Việt là “ngạ quỷ” hay “quỷ đói.” Các tài liệu tiếng Anh trước đây ghi nghĩa peta là “hungry ghost” (ma đói), nhưng về sau này một số học giả giữ nguyên từ peta ở văn bản, không dịch.
Anh du hành kia liền ráng nổ máy thêm vài lần nữa để cầu may, lết xe đến gần ngôi nhà, không hề biết đó là nhà bỏ hoang nằm sát bên cạnh một nghĩa địa với những mồ mả nằm xen kẻ giữa những tàn cây đen thùi.
Ba Đồn tuy không phải ngôi chùa chính thống thuộc giáo hội Phật giáo, nhưng với lịch sử, với dân gian lại là ngôi chùa linh hiển, một di tích lạ có mười cồn mộ hợp táng lớn nhất nước.