Thơ HOÀNG THỤC UYÊN
Buồn vui như gió thoảng bay
Xem như gió động sương lay trên cành
Giữ Tâm tĩnh lặng, trong lành
Tám ngọn gió thổi không sanh được gì
An Tâm tự tại vô vi,
Chân Tâm trong sáng diệu kỳ trong ta.
Tám ngọn gió thổi vào nhà
Mang theo bụi nhỏ khiến ta bận lòng
Tám ngọn gió ấy là chi?
Được/Mất, Vinh/Nhục, Khen/Chê, Vui/Buồn.
Gió nào cũng chỉ vô thường,
Hợp duyên gió thổi, duyên tàn gió bay
Bát phong khuấy đục Tâm này
Tâm ta rong ruổi chạy theo đường trần
Người khen ta thấy vui lòng
Người chê, ta lại nổi sân, ưu phiền.
Buồn vui quanh quẩn triền miên.
Khi vui Tâm ở, khi buồn Tâm bay
Tám ngọn gió thổi Tâm này
An nhiên tự tại bay vào không gian
Một khi hiểu biết chẳng màng
Tám ngọn gió ấy chẳng mang được gì
Rỗng rang thanh tịnh vô vi
An nhiên tự tại ngay từ trong Tâm
Được/mất, vinh/nhục tan dần
Khen/chê, vui/khổ không sanh điều gì
Tâm Ta Ngọn Đuốc Diệu Kỳ
Tự mình thắp sáng cùng đi vào đời
Tâm BI-TRÍ-DŨNG thảnh thơi
Giữ tâm tĩnh lặng an vui hiện tiền.
Hạnh phúc luôn ở quanh mình
Chẳng cần tìm kiếm nơi gần nơi xa.
Xuân Bính Ngọ, 2026⧫
Photo: Samuel Lee/ Pixabay
Discover more from Tinh Tấn Magazine
Subscribe to get the latest posts sent to your email.