Trên quê hương tôi

*Đọc < 1 phút*

Thơ ĐÀO VĂN BÌNH

Văn tôi không hay lời thơ tôi không đẹp.
Nhưng tình tôi chân thành tha thiết.
Của con tim và của năm tháng u buồn
Ai hỏi tôi mong ước gì hơn.
Tôi chỉ muốn quê hương mình đẹp mãi.
Bao nhiêu năm chiến tranh hung tàn quá.
Phá tim người và phá cả quê ta.
Đạn bom bay trên khắp mọi nhà.
Tình đồng lọai đồng ca trên xác chết.
Tôi muốn quên và quên cho hết.
Chỉ giữ gìn lại chút tin yêu.

Rằng đất nước này không phải của ai.
Của tất cả và của bốn ngàn năm lịch sử
Rằng không một ai có quyền cướp nó.
Trả thương yêu và nhân ái lại cho đời.
Quê hương ta từ thưở xa xôi.
Đã đứng vững và ngày nay vẫn đẹp.
Hò ơi!
Ai qua Đền Vạn Kiếp?
Ai xuôi nước Nhị Hà?
Ai về qua Sông Cửu?
Gánh lúa vàng nặng trĩu trên vai.
Hò lơ điệu hát buông dài.
Nhớ thương đất nước chẳng phai trong lòng.
(Hà Tây 1980)

(Trích Thơ Tuyển và Kịch bản Tổ Ấm Cuối Cùng xuất bản năm 1987)

Đồng lúa ở thị trấn Kon Dơng, huyện Mang Yang, tỉnh Gia Lai tháng 2, 2017. (Photo: Denis Lintner/ Wikimedia Commons)

Discover more from Tinh Tấn Magazine

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *